THỐNG KÊ TRUY CẬP
Số người đang online: 67
Số lượt truy cập: 1128896
QUẢNG CÁO
Đôi điều cảm nghĩ về nghề dạy học nhân ngày 20-11 11/22/2017 11:03:47 AM
Hàng năm, khi gió đầu đông thổi về, ngày Nhà giáo Việt Nam lại đến. Bao nhiêu năm làm nghề giáo là bấy nhiêu lần chúng ta đón ngày này với bao kỉ niệm buồn vui. Và cứ một tuổi đi qua trên mái tóc là mỗi năm lại cảm nhận về nghề nhà giáo một cách rõ ràng và sâu sắc hơn.


tri-an-thay-co-giao-7.jpg

Xưa nay xã hội thường vẫn ví rằng “nghề dạy học như người đưa đò cho khách sang sông”. Nghe qua nó phũ phàng quá, hỏi mấy khách qua sông lại nhớ đến người lái đò. Nhưng đúc kết dân gian từ chiêm nghiệm của muôn mặt đời thường, nó vẫn có cái lý riêng của nó. Người chèo đò tận tuỵ với mỗi chuyến đò đầy, với bao nhiêu khách sang sông ai mà nhớ hết. Nhưng ai đã từng một đôi lần trong cuộc đời mình đi qua một chuyến đò mới ngộ ra rằng: khách lại nhớ rất rõ gương mặt người chèo đò trên bến sông ngày ấy. Như vậy là có sự tương đồng rất rõ trong đặc điểm nghề nghiệp của người thầy và người chèo đò: tiếp xúc với số đông liên tục hết chuyến đò này đến chuyến đò kia cũng như với hết thế hệ học trò này đến thế hệ học trò kia. Thầy có thể không nhớ hết trò nhưng trò lại nhớ rất rõ thầy cô giáo đã dạy mình. Thêm nữa, cả hai nghề này lại có một tương đồng là vô cùng thầm lặng, vô cùng tận tuỵ. Tận tuỵ trong từng bước chân để khách bước xuống đò, tận tuỵ trong từng nhát chèo khua trên sông nước. Chỉ cần một chút lơ là không quan sát hết khách mà cho đò rời bến có thể làm khách ngã bùm xuống nước. Lỡ tay, không chắc tay chèo để đò chao là tội lỗi một đời nghề.  Khi dìu dắt con đò bình yên qua bến sông rồi vẫn tận tuỵ để dìu từng bước chân người bước lên bờ bên kia cho vô sự. Đắm chuyến đò đi là luỵ một đời nghề, là có tội với bao sinh linh.

 

         Rồi đây nữa, nghề dạy học còn được ví như một nông dân cần mẫn, lầm lụi và chịu đựng: 

                                    Tôi cúi xuống gieo vào hạt chữ.
                                   Có giọt mồ hôi và dấu tay mình ấp ủ,
                                   Lặng thầm nói với mai sau.
                                   Mải miết đôi tay đầy bụi phấn trắng phau,
                                   Như nhà nông bốn mùa lấm láp,
                                   Viên phấn tự mất đi để đâm chồi sự thật.
                                                                                                   (Đoàn Vị Thượng)

         Sự ví von này lại cũng có cái lý của nó mặc dù hai nghề nghiệp này có đặc điểm hoàn toàn khác nhau. Nhưng có sao đâu, dù nghề gì, muốn tinh cũng cần sự tận tuỵ, dù có là lao động giản đơn chân tay hay phức tạp trí óc cũng phải "nhất nghệ tinh" mới "nhất thân vinh". Chính cái hết lòng, cái lặng thầm, cái bụi phấn lấm láp như bùn đất kia đã khiến nghề nông rất gần với nghề giáo. Hơn thế nữa, nghề nông gắn liền với hạt giống, với ươm mầm, đó chính là cái "hạt chữ" mà người thầy giáo gieo ngay trên trang giấy trắng với những nét mực đen, và gieo cả vào trang vở lòng trắng trinh của lớp lớp học trò. Có lẽ chính từ mối liên tưởng gieo mầm, ươm giống, làm nên những chồi xanh hi vọng ấy mà Bác Hồ đã khái quát và căn dặn: "Vì lợi ích mười năm thì phải trồng cây, vì lợi ích trăm năm thì phải trồng người" như một chân lý vĩnh hằng.
        Trải qua bao đổi thay cùng đất nước, qua bao lận đận của cuộc mưu sinh, cuộc sống nhà giáo có lúc trầm bổng, gian truân. Nhưng truyền thống tôn sư trọng đạo vẫn được người Việt Nam ta ủ giữ rất thiêng liêng, mà hễ có điều kiện là nó bùng dậy một cách mãnh liệt. Tình cảm ấy như một khoảng trời trong xanh mà dẫu giông tố bão bùng cũng không thể làm nhạt phai đi được. Chính vì yêu cái chữ mà người dân Việt chúng ta quý trọng vô cùng những người làm nghề dạy học. Một nghề nghiệp mà cho dù hoàn cảnh cuộc đời chung có khó khăn hay cuộc đời riêng nhiều trắc trở, cũng không cho phép ai sầu, bất mãn trước học trò. Bước lên bục giảng, trước bao nhiêu ánh mắt trong veo, chờ đợi của học trò, người thầy phải quên đi tất thảy những nỗi niềm riêng tư, cho dù gặp những học trò hư để lại trong thầy bao nỗi buồn phiền bởi: 

 

Viên phấn trắng hướng cuộc đời bay bổng

 Mực đỏ chấm bài là máu chảy từ tim.

          Nghề nào cũng cần có tri thức. Nhưng đâu phải như các nghề khác, chỉ cần có tri thức thôi là đủ, người thầy lại cần có tấm lòng. Giữ được lòng mình trong sáng, giữ được Phẩm - Hạnh - Thầy trong khó khăn thiếu thốn, trong cơ chế thị trường ngày nay chính là thử thách lớn lao đối với nhà giáo chúng ta. Đã có không ít những chuyện tiếu lâm đau lòng về sự túng thiếu của nhà giáo thời bao cấp, để rồi không ít người trong xã hội xem thường.... Nhiều đồng nghiệp bỏ nghề để chạy theo một nghề nghiệp khác, mong muốn tìm kiếm một công việc có thu nhập khá hơn dù trong lòng cứ nuối tiếc mông lung, dù không giữ trọn nghề, song ở đây cũng coi như là phẩm chất nhà giáo vẫn gìn giữ; nhưng thật đáng trách không ít người khi có một vị trí khác, có một thu nhập cao lại quên đi hết giá trị làm người, cũng rất may mắn cho Ngành ta, vì trong số đó thường là những người chểnh mảng với nghề, năng lực chuyên môn hạn chế. Chính lúc thử thách này, người thầy lại được ví như người lính:

                         Cái bục giảng không cao nhưng đã có một đôi người vấp té,
                    Viên phấn của lòng mình không giữ nổi trên tay.
                     Buông thả đấy rồi những ngón loay hoay,
                     Sẽ mõi mòn đi và rơi rụng.
                     Như người lính không tự cầm lấy súng,
                    Vách chiến hào đâu phải dễ ấm lưng.
                                                                                  (Đoàn Vị Thượng).

      Vâng! không "dễ ấm" chút nào nếu vì khó khăn mà tự buông vũ khí. Ở đây có mối liên tưởng giữa viên phấn và viên đạn. Và chính mối liên tưởng này nẩy ra cái ví von thú vị ấy: người thầy buông phấn trong lúc khó khăn này chẳng khác gì người lính tự buông súng trên trận ruyến chốngquânthù.
          Trong những năm gần đây, toàn ngành giáo dục đang triển khai các phong trào, các cuộc  vận động lớn. Đối với thầy cô giáo và cán bộ quản lý giáo dục, hưởng ứng cuộc các vận động này chẳng có gì tốt hơn là tự ngẫm lại đặc điểm nghề mình để lòng trong sáng, tự mình đổi mới phương pháp dạy học, cải tiến và nâng cao chất lượng quản lý giáo dục để góp phần vào sự nghiệp phát triển nền giáo dục. Nhờ sự quan tâm của Đảng và Nhà nước “coi giáo dục và đào tạo là quốc sách hàng đầu”. Nghề giáo hôm nay đời sống đã khấm khá hơn, được làm việc trong những điều kiện thuận lợi hơn trước, song cũng rất nhiều thách thức đang đặt ra cho các nhà giáo như vấn đề đổi mới căn bản nền giáo dục để  nâng cao chất lượng đào tạo nguồn nhân lực trong hội nhập, đào tạo theo nhu cầu xã hội. Hơn ai hết, với vai trò là người thầy “Thay Đảng rèn người”, chúng ta cần  ý thức được trách nhiệm của mình phải bồi dưỡng tri thức, làm chủ công nghệ, khắc phục những khó khăn bằng sức lực, trí tuệ và lòng yêu nghề. Đòi hỏi mỗi nhà giáo  chúng ta phải có bản lĩnh, vừa giữ được phẩm chất tốt đẹp của nghề nghiệp cao quý vừa đáp ứng được nhu cầu ngày càng cao về tri thức, về kiến thức chuyên môn, về nghiệp vụ. giao phó, góp sức đào tạo thế hệ trẻ có phẩm chất, có năng lực, có niềm khát vọng để tiếp bước cha anh dựng xây đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh.
        Người Thầy dạy học được ví như: một người lái đò đưa khách qua sông, một người nông dân hay một người lính chiến đấu ngoài mặt trận. Mọi sự so sánh đều là khập khiễng nhưng tôi thấy có nét tương đồng về mục tiêu, về lí tưởng nhất là sự cao cả mà bao đời nay xã hội luôn trân trọng tôn vinh. Những chiêm nghiệm, nghĩ suy  gắn lòng mình cùng nghề dạy học tôi thấy mình đã không chọn sai nghề bởi thấy mình cũng đã góp phần nhỏ bé cho con người, cho quê hương đất nước Việt Nam thân yêu. Nếu cho chọn lại nghề tôi vẫn chọn nghề dạy học. 
         Tản mạn đôi điều lời lẽ văn chương chắc không sắc sảo như các thầy cô giáo dạy văn. Nhưng đây là những lời trần tình thay cho những đồng nghiệp vô cùng đáng kính trọng của tôi. Và nhân ngày  nhà  giáo Việt Nam 20/11, xin trân trọng gửi tới các thầy 
Nguyễn Như Trang
TÌM KIẾM


Hỗ trợ trực tuyến
Đinh Đức Luận
Đinh Đức Luận
Hiệu trưởng
Trần Thị Trang Nhung
Trần Thị Trang Nhung
Admin
ĐĂNG NHẬP

Tên đăng nhập
Mật khẩu
HÌNH ẢNH
LIÊN KẾT WEBSITE


TRƯỜNG TIỂU HỌC SỐ 1 SEN THỦY - HUYỆN LỆ THỦY - TỈNH QUẢNG BÌNH
Điện thoại: 0232.3953193 - Email: thso1senthuy@lethuy.edu.vn
Developed by Phạm Xuân Cường. Tel: 0912.037911 - Mail: cuonggiaoduc@gmail.com